» Tin tức » Hãy cố gắng biết lấy mình là ai !

 

Đọc baomoi.com thấy nói rằng Việt Nam đứng áp chót về đóng góp cho hành tinh và nhân loại 

 

May mắn hơn một số người, tôi được đi tương đối nhiều nơi trên thế giới. Ngày xưa, tôi ở Đức khoảng 10 năm, mỗi khi có dịp, tôi lại sang mấy nước láng giềng nhìn ngó xem ở đó có gì. Chuyến đi nữa hao tiền tốn sức xảy ra cách đây vài năm. Gia đình tôi sang Mỹ ở khoảng 1 năm, sau đó, vợ chồng con cái cho và bán bớt đồ đạc, cho tất cả những thứ cần thiết nhất lên ô tô và chúng tôi lên đường từ miền Tây xuống miền Nam, dọc theo các bang miền Nam sang các bang miền Đông, sau đó chúng tôi bám biển miền Đông ngược lên New York. Hành trình khá dài, bất cứ nơi nào chúng tôi có cơ hội là chúng tôi ghé qua. Đối với tôi, đó là chuyến đi không ngắn vì chúng tôi lái xe liên tục kéo dài hơn 30 ngày nơi đất khách quê người.

 

May quá, không ai trong chúng tôi bị ốm!

 

Tuần cuối tháng 7 năm đó, chúng tôi tới New York, còn vài ngày để chúng tôi có thể bán nốt chiếc xe còn lại và lên máy bay bay sang Paris, bắt đầu chuyến hành trình cùng gia đình 40 ngày ở đó. Ở Mỹ, chúng tôi sống một năm, hễ có dịp là cả nhà lại đi thật xa vì chúng tôi muốn nhìn thấy thật nhiều. Nghĩ về xã hội Mỹ, có lúc tôi cho rằng, nếu không phải thiên đường, loài người tổ chức được một xã hội như thế là mỹ mãn lắm rồi.

Như tất cả các xã hội khác, Mỹ cũng có rất nhiều mặt trái, nhưng những mặt trái của nó là thứ tôi cho là dễ chấp nhận hơn.

 

Chúng tôi đi tiếp ở châu Âu trong 40 ngày, chúng tôi lên tàu, chúng tôi lên thuyền, chúng tôi đi bộ, qua đêm và một lần nữa, tôi muốn tự chỉ ra cho mình, cho vợ con mình thấy đất nước ta đang ở vị trí nào trên thế giới.

 

Tôi lại đọc báo và biết rằng ở đâu đó, người ta bỏ 411 tỉ đồng để xây tượng đài, Thủ tướng ký quyết định làm tháp truyền hình cao nhất thế giới, những lò phản ứng điện hạt nhân sẽ mọc lên ở miền Trung trong khi thế giới đang tìm cách dỡ bỏ (Việt nam sẽ cắt đôi khi có sự cố hạt nhân), rồi chẳng còn trò gì nữa người ta làm tô hủ tiếu lớn nhất, đòn bánh phồng tôm lớn nhất, bánh chưng lớn nhất, bánh dày lớn nhất ....

 

Và chẳng còn gì để khoe mình nhất nữa, người ta có thể sẽ tôn vinh người chơi đàn bầu hay nhất thế giới vì chẳng có ai trên thế giới chơi đàn bầu ngoài Việt Nam, và với "phương pháp" *(?) đó, chúng ta đã thành công khi được ghi vào kỷ lục Guiness là có chiếc bánh chưng lớn nhất thế giới (Vietbao.vn)

 

Hà nội, Sài Gòn đang dần trở thành những thành phố ngột ngạt, bẩn thỉu, ô nhiễm nhất hành tinh. Một ngày đẹp trời, người ta sẽ phát hiện ra người Hà nội, Sài Gòn đa số chết vì ô nhiễm, ung thư, vì ăn phải những đồ độc hại từ Trung Quốc, từ chính những người của chúng ta vì ngu dốt và lòng tham tự hại lẫn nhau, thành phố của chúng ta dần dần sẽ không thể thở được vì những con chuột chết luôn được ném ra đường, hàng ngày người dân vẫn mang rác đổ ra phố. Rất nhiều người trong chúng ta vẫn hàng ngày bám lấy thành phố vì muốn được sống và rất tiếc, phải sống trong cái hỗn loạn, bẩn thỉu đó. Tôi, và tất nhiên còn rất nhiều người khác nữa, đang cố gắng không bao giờ khạc nhổ ra đường, không vứt rác ra đường, không đái ỉa bậy ra đường và bằng mọi cách cố không làm những điều bẩn thỉu, tuy nhiên, dường như sự cố gắng ấy là cô đơn, vô vọng khi người ta vẫn hò hét làm những cái nhất để chứng tỏ rằng chúng ta "vĩ đại" ...

 

Mặc dù chúng ta không phải như thế !

 

Rồi người ta kháo nhau là Việt Nam sẽ làm đường sắt cao tốc Bắc - Nam hiện đại. Mọi người mong lắm, nhưng tiền đâu ra và Quốc hội đã bỏ phiếu bác bỏ (dự án đường sắt cao tốc wiki).

Đường sắt quan trọng lắm, nước Việt hẹp và dài, nếu không có đường sắt tốt, giao thông sẽ ngừng trệ, nó giống như động mạnh chủ của con người, máu lưu thông kém hoặc không lưu thông, con người không thể khỏe mạnh hoặc sẽ chết. Nước Việt mình hẹp và dài như một cơ thể sống, không có hệ thống giao thông tốt thì "cơ thể đất nước" sẽ ngưng trệ, bệnh tật và có thể sẽ chết.

Đường sắt cao tốc đó rất hiện đại, làm được thì còn gì bằng, Quốc hội bác bỏ vì lý do nào đó, có thể là tiền đâu ra (?), có xứng tầm để là cái to nhất chưa (?) ... Thôi thì tiền chưa có, ta vẫn phải....."to", và ta làm cái bánh chưng "to" nhất vậy, và ta đã làm, và làm nhiều cái "to" nữa, và mới hôm qua, người ta làm cái diều rất "to" hình quốc kỳ kéo theo cả bé Đạt 5 tuổi lên cao 20 m rơi xuống tử vong (Bé trai bị diều cuốn lên cao)......

 

Thật đau lòng vì cứ tưởng mình là ai !

 

Bạn tôi lang bạt ở Đức mấy chục năm về Việt Nam, nói về đường sắt cao tốc, nó bảo cần gì nhiều, nó chỉ cần làm thêm một đường sắt nữa, đường sắt cũ từ thời Pháp khôi phục lại, tàu chạy hai chiều không phải tránh nhau là sướng lắm rồi, hạnh phúc lắm rồi, đừng mơ mộng nhiều.

Hồi tôi ở Đà Nẵng, bác hàng xóm làm việc trên tàu mấy chục năm, bác cũng chẳng mơ ước cao xa, bác nói giống hệt cậu bạn tôi:

" Chỉ cần có thêm một đường nữa, tàu chạy hai chiều không phải tránh nhau là  đỡ khổ lắm rồi ! ".

 

Chẳng biết tờ báo nào hay tổ chức nào dám bảo Việt Nam đứng áp chót về đóng góp cho hành tinh và nhân loại.

Có thể chúng láo, nhưng đối với riêng tôi, nhìn thấy mà buồn !

 

Hôm qua, một mình ra phố, tôi mua một chiếc xe đạp điện, tôi bảo con tôi: "Bố không muốn làm bẩn không khí nữa".

Tôi mơ một ngày, thành phố sẽ không còn xe máy nữa, chỉ có xe đạp điện, xe buýt, xe taxi, mà nghe nói "ông anh môi hở răng lạnh" nhà mình ở Bắc kinh hay thành phố nào đó bên đó họ cấm xe máy rồi thì phải (?)

Khi bỏ xe máy mua xe đạp điện, chi phí bỏ xe máy đi sẽ không nhiều, nhưng chi phí để xây bệnh viện, chi phí người dân phải đối mặt với ô nhiễm, bệnh tật rất lớn. Em rể tôi mới gần 50 mà đã bị ung thư. Tai họa là lớn lắm, nó không "lởn vởn" ngoài sân nữa, tai họa sẽ vào nhà tất cả chúng ta nếu chúng ta không nhận ra điều gì đó và hành động.

 

Và thằng hàng xóm thấy tôi đi xe đạp điện thì quát: "Ông biết đi xe đạp điện thì ắc qui hỏng sẽ vứt đi đâu không? Pin có chì, chì họ chôn xuống đất ngấm vào nguồn nước còn chết nữa".

 

Tôi hộc tốc phóng xe ra hỏi đại lý bán xe rằng ắc qui và pin hỏng mang đi đâu, nó bảo vứt vào thùng rác.

Tôi trợn mắt kinh hãi !!!!

 

Tôi về, nghĩ kỹ, sang quát lại thằng hàng xóm: "Xe máy bán về miền núi, pin hỏng, ắc qui hỏng mang về vùng sâu vùng xa chôn hết, khi nào xử lý được sẽ hay, bây giờ giải quyết vấn đề ô nhiễm thành phố, để thở đã, để sống mà còn nghĩ, đang dần chết cả rồi, chỉ chưa cảm thấy mà thôi".

 

Lại giống thằng ở làng Vũ Đại, chúng tôi nhăn nhở cười và đồng tình. Và chúng tôi cũng đều hả hê khi nói về vận mệnh của thành phố, của dân tộc như ngài thủ tướng bàn luận với ngài phó thủ tướng về những việc quốc gia đại sự.

Chúng tôi cảm thấy hả hê vì thấy mình dường như "thong manh" hơn những điều "Thủ tướng Chính phủ đã ký".

 

Và hình như tôi là kẻ mất lòng tin nên cứ mỗi lần đọc thấy chữ "Thủ tướng Chính phủ đã ký" hoặc "Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt" là tôi lại thấy sợ vã mồ hôi.

Chúng tôi vẫn biết mình còn rất ngu, nhưng có lẽ có nhiều điều chúng tôi không hoặc chưa bao giờ hiểu nổi tại sao "Ổng lại ký".

 

Xin trả lời giúp và rất muốn nghe vì một ngày đẹp trời, trước khi tôi chết, tôi hi vọng sẽ nhìn thấy một con đường sắt của "thời đại Hồ Chí Minh" được làm cạnh con đường mà người Pháp đã cho xây dựng ở Việt Nam từ hơn một thế kỷ nay (Xây dựng đường sắt Việt Nam wiki).

 

Và chắc chắn, tôi sẽ vui hơn nhiều thay bằng việc nhìn thấy tượng Bà mẹ Việt nam anh hùng giá 411 tỉ trên một mảnh đất Quảng Nam nghèo khổ (Tượng mẹ Việt Nam anh hùng Wiki).

 

 

 

HQ,  Hà nội 14/3/2015 (đọc và sửa ngày 28/1/2020)

Follow us

HUY QUANG PIANO