» Tin tức » (Đang cập nhật) Độ nặng của phím hoặc sao đàn phím piano của tôi chơi cứng vậy?

You may have noticed that some pianos are easier to play; others require more effort. Some pianos feel even and smooth from note to note, and yet others seem like each key requires special treatment to produce an even tone. The reasons for this are various, including softer or harder hammers, heavier or lighter action parts, action parts that are pinned more tightly or loosely, newer parts vs. older ones, whether the piano's action is properly adjusted (or regulated) or not, the design of the instrument, room acoustics, and even the weather, but it all comes under one heading: Touchweight.

 

Bạn có thể nhận thấy rằng một số cây đàn piano dễ chơi hơn; những cái khác đòi hỏi nhiều nỗ lực hơn. Một số cây đàn piano cảm thấy đồng đều, mượt mà từ nốt này sang nốt khác, trong khi những cây khác dường như mỗi phím cần được chơi đặc biệt để tạo ra âm sắc đồng đều. Các lý do cho điều này là khác nhau, bao gồm búa mềm hơn hoặc cứng hơn, máy đàn nặng hơn hoặc nhẹ hơn, có độ khít, chặt hơn hoặc lỏng lẻo hơn, bộ phận mới hơn so với bộ phận cũ hơn, hoặc máy của đàn có được điều chỉnh đúng (hoặc được điều chỉnh) hay không, thiết kế của nhạc cụ, thiết kế của phòng âm thanh và thậm chí cả thời tiết, nhưng tất cả đều nằm trong một chủ đề: ĐỘ NẶNG CỦA PHÍM (touchweight).

 

***

Most pianists know that pianos vary widely in touch. But few actually understand why. Some have noted that newer pianos seem to have stiffer actions, and older ones that have been played a lot, often have easier actions. A piano that has had new hammers installed may now be more difficult to play than it was before. Conversely, one that has had the hammers reshaped or filed many times may have a feather light action. Pianos that have been stored in humid environments, or that have not been played for a while, may have tight action centers (the little pivots and hinges on which the action parts rotate or swing). Many vintage pianos, including Steinways made in the first half of the twentieth century, may have developed a problem technicians call vertigris, where for some reason a greenish substance grows in the action center over the years, causing it to bind. Pianos with vertigris problems often have very sluggish actions. And many pianos just come out of the factory with relatively tight centers: it is expected that the new owner will go through the process of breaking in the instrument (playing it often enough or long enough so that the centers loosen up). On some pianos, though, this can take an inordinately long time: Often the piano tuner or technician must be called in to take care of action centers that were pinned too tightly (or loosely) at the factory.

 

Hầu hết các nghệ sĩ dương cầm đều biết rằng các loại đàn piano có cảm ứng (bao gồm độ cứng của phím, độ bật) rất khác nhau. Nhưng ít người thực sự hiểu tại sao. Một số người đã lưu ý rằng những cây đàn piano mới hơn dường như có những thao tác khó hơn và những cây đàn cũ hơn, đã được chơi nhiều, thường có những thao tác dễ dàng hơn. Một cây đàn piano vừa được lắp đặt các búa đàn mới lại có thể khó chơi hơn so với trước đây. Ngược lại, chiếc búa đã được định hình lại hoặc mài (ráp) nhiều lần có thể có hoạt động nhẹ như lông vũ. Đàn piano được cất giữ trong môi trường ẩm ướt hoặc không được chơi trong một thời gian, có thể có các trục, khớp trung tâm chặt chẽ (các trục và bản lề nhỏ mà các bộ phận hoạt động xoay hoặc lắc). Nhiều cây đàn piano cổ điển, bao gồm cả Steinways được sản xuất vào nửa đầu thế kỷ 20, có thể đã phát triển một vấn đề mà các kỹ thuật viên gọi là "vertigris", vì lý do nào đó, một chất màu xanh lục phát triển trong trục và khớp trung tâm, qua nhiều năm, khiến nó bị kết dính. Những cây đàn piano có vấn đề về "vertigris" thường có hoạt động máy rất chậm chạp. Và nhiều cây đàn piano mới xuất xưởng với các trục, khớp trung tâm tương đối chặt chẽ: người chủ mới sẽ phải trải qua quá trình "vỡ tiếng" của cây đàn (chơi nó thường xuyên hoặc đủ lâu để các trục, khớp trung tâm được nới lỏng). Tuy nhiên, trên một số cây đàn piano, việc này có thể mất nhiều thời gian vô cùng. Thường thì người điều chỉnh hoặc kỹ thuật viên piano phải được gọi đến để chăm sóc các khớp trục trung tâm bị ghim quá chặt (hoặc lỏng lẻo) tại nhà máy.

 

****

Many times, an action that is too stiff or heavy is the result of not just one, but a number of different problems: Hammers that are too heavy, action centers or keybushings that are too tight or have too much friction, misaligned action parts that are rubbing against each other, the wrong leverage ratio between critical action parts; -even too many lead weights in the keys, which may have been installed either at the factory, or at a later time, in an effort to compensate for the other problems mentioned above.

At PianoFinders, we will typically look at all the areas in an action that could be contributing to a touchweight problem, before deciding on a plan of action. Otherwise, there is a possibility of actually making the problem worse by compensating in one area for something that should have been corrected in another. For example, inexperienced piano technicians will often attempt to address an action that is too stiff or heavy by adding more leads to the keys. If the original problem was that the hammers were too heavy or the action centers were too tight, and these areas are not addressed first, adding keyleads will only compound the problem by adding additional inertia to the system.

 

Nhiều khi, một máy đàn quá cứng hoặc nặng là kết quả của không chỉ một mà là một số vấn đề khác nhau: Búa quá nặng, trục, khớp máy hoặc dạ lót cân bằng phím quá chặt hoặc có quá nhiều ma sát, các bộ phận hoạt động bị lệch, đang cọ xát với nhau, tỷ lệ đòn bẩy sai giữa các bộ phận quan trọng của máy; thậm chí có quá nhiều trọng lượng chì trong các phím (có thể đã được lắp đặt tại nhà máy hoặc sau đó, nhằm cố gắng bù đắp cho các vấn đề khác đã đề cập ở trên).

Tại PianoFinders, chúng tôi thường sẽ xem xét tất cả các lĩnh vực trong một cái máy đàn có thể góp phần gây ra vấn đề về độ nặng của phím, trước khi quyết định một kế hoạch hành động. Nếu không, khả năng làm cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn bằng cách bù đắp điều gì đó ở một lĩnh vực đáng lẽ phải được sửa chữa ở lĩnh vực khác. Ví dụ, các kỹ thuật viên đàn piano thiếu kinh nghiệm thường cố gắng giải quyết một máy đàn quá cứng hoặc nặng bằng cách thêm nhiều chì cho các phím. Nếu vấn đề nguyên thủy là do búa quá nặng hoặc trục trung tâm quá chặt và những khu vực này không được giải quyết trước, việc thêm chì vào bàn phím sẽ chỉ làm phức tạp thêm vấn đề bằng cách tăng thêm quán tính vào hệ thống.

 

****

 

Why touchweight is important?

If you are doing a lot of practicing, or playing, or are attempting to become proficient on the piano, it is important to understand some basic issues about touchweight. Too light or loose an action will not enable you to build up finger strength properly, and will make it difficult for you to subsequently play on other pianos that may have stiffer actions. On the other hand, too stiff or heavy an action will lead to fatigue, make your practicing less rewarding, and may ultimately lead to serious muscle injuries, as it unfortunately has for many pianists. An action that has an inconsistent touchweight from note to note will make it difficult for you to learn proper shading and dynamics, or to play evenly, and will also make it harder for you to play on other pianos besides your own.

 

Tại sao trọng lượng cảm ứng (hoặc độ nặng của phím) lại quan trọng?

Nếu bạn đang luyện tập nhiều, chơi đàn hoặc đang cố gắng trở nên thành thạo piano, điều quan trọng là phải hiểu một số vấn đề cơ bản về độ nặng của phím (trọng lượng cảm ứng). Máy hoạt động quá nhẹ hoặc lỏng lẻo sẽ không cho phép bạn luyện lực ngón tay một cách chính xác và sẽ khiến bạn khó chơi sau đó trên những cây đàn piano khác có thể có máy cứng hơn. Mặt khác, một cái máy quá cứng và nặng sẽ dẫn đến mệt mỏi, làm cho việc luyện tập của bạn trở nên kém bổ ích và cuối cùng có thể dẫn đến chấn thương cơ nghiêm trọng, như điều không may xảy ra đối với nhiều nghệ sĩ piano. Một cái máy đàn có trọng lượng cảm ứng không nhất quán từ nốt này đến nốt khác sẽ khiến bạn khó học chơi được sắc thái và cường độ thích hợp, hoặc chơi đồng đều và cũng sẽ khiến bạn khó chơi trên các cây đàn piano khác ngoài cây đàn piano của chính mình.

 

****

 

Definition of touchweight and how it is measured:

Basically, touchweight is very simple: It is the amount of pressure required to depress a key on a piano. To measure how much, gram weights are placed on the end of a key until it begins to go down. Today, piano touchweight is pretty much universally measured in grams, but in the past was often specified in ounces. The ounce is really too coarse a unit for measuring key resistance (there are approximately 30 grams in an ounce); piano regulating manuals I have seen from early in the 1900's, for example, called for a touchweight of approximately 2 ounces. This is almost 60 grams, which is a fairly heavy touch. Most piano manufacturers today aim for a touchweight of around 50 grams. -Not that they often achieve it on any consistent basis, however.

 

Định nghĩa về trọng lượng cảm ứng và cách đo:

Về cơ bản, trọng lượng cảm ứng rất đơn giản: Đó là lượng áp lực cần thiết để nhấn phím trên đàn piano. Để đo khối lượng bao nhiêu, người ta đặt các quả cân gram vào đầu một chiếc phím cho đến khi nó bắt đầu đi xuống. Ngày nay, trọng lượng cảm ứng của đàn piano được đo khá phổ biến bằng gram, nhưng trước đây thường được quy định bằng ounce. Ounce thực sự là một đơn vị quá thô để đo trọng lượng phản hồi của phím đàn (có khoảng 30 gram trong một ounce); Ví dụ như sách hướng dẫn điều chỉnh đàn piano mà tôi đã xem từ đầu những năm 1900, được cho là trọng lượng cảm ứng khoảng 2 ounce. Có nghĩa là gần 60 gram, là một trọng lượng khá nặng. Hầu hết các nhà sản xuất đàn piano ngày nay đều hướng tới trọng lượng cảm ứng khoảng 50 gram. Tuy nhiên, không phải là họ luôn đạt được nó trên bất kỳ cơ sở nhất quán nào.

 

****

 

When you depress a key on a piano, you actually are physically lifting the hammer (felt which strikes the strings) and associated action parts, against gravity. The part of the key your finger pushes on is designed to travel downward approximately 3/8". The hammer, however, travels approximately 1 7/8" upward, against gravity. Thus, the hammer travels 5 times as far, or 5 times as fast, as the end of the key does. Because of the nature of the leverage (it is technically a "distance multiplier"), this means that any weight on the hammer end of the mechanism is multiplied at least 5 times at the keytip, where your finger pushes on it. I say "at least," because in actual practice this ratio may range anywhere from 5 to 7 times. (This is actually more true of grand pianos than verticals; however, in general the same principles still apply. Vertical pianos tend to have lighter or easier actions than grands because the hammer moves rather more sideways than upwards when the key is depressed.) (Maybe we should find another word besides "depressing" to describe what we do with the keys.)

 

Khi bạn nhấn phím trên đàn piano, bạn thực sự đang nâng búa (búa đàn đập vào dây đàn), và các bộ phận hoạt động liên quan, chống lại trọng lực. Phần của phím mà ngón tay bạn ấn vào được thiết kế để di chuyển xuống khoảng 3/8 " (9.5 mm). Tuy nhiên, búa di chuyển lên trên khoảng 1 7/8" (47.6 mm), chống lại trọng lực. Do đó, búa di chuyển xa gấp 5 lần hoặc nhanh gấp 5 lần khi kết thúc phím. Do bản chất của đòn bẩy (về mặt kỹ thuật là "hệ số khoảng cách"), điều này có nghĩa là bất kỳ trọng lượng nào trên đầu búa của cơ cấu đều được nhân lên ít nhất 5 lần tại đầu phím, nơi ngón tay bạn ấn vào nó. Tôi nói "ít nhất", bởi vì trong thực tế, tỷ lệ này có thể dao động từ 5 đến 7 lần. (Điều này thực sự đúng với đại dương cầm hơn là đàn đứng (upright piano); tuy nhiên, nói chung, các nguyên tắc tương tự vẫn được áp dụng. Đàn piano đứng có xu hướng có các thao tác nhẹ hơn hoặc dễ dàng hơn so với đàn piano lớn vì búa di chuyển nghiêng nhiều hơn là hướng lên khi nhấn phím.) 

 

Có lẽ chúng ta nên tìm một từ khác ngoài "depressing" ( nghĩa là "bấm xuống"), để mô tả những gì chúng ta làm với các phím.

("depressing" tiếng Anh đồng nghĩa vớ từ "chán nản")

 

****

 

Note that the definition of touchweight above mentions nothing about the amount of, or any, sound being created for a specific pressure on the key. This type of touchweight measurement only gauges the minimum pressure required to get the key to go down. This is, however, a very useful starting point, called static touchweight. Dynamic touchweight, or the actual pressure required under varying playing conditions, is more difficult to measure, for it takes into account numerous additional factors that tend to complicate the equation: how loudly or softly the piano is being played, how fast certain notes are being played or repeated, whether the sustain pedal is up or down at the moment, etc.

In addition to these complications there is an additional one: Human perception. For instance, two similar pianos may have the same static touchweight, but one may give out more sound than the other for a given key pressure, due to different densities of hammer felt or a number of other reasons. The instrument that gives out less volume will generally be perceived as being harder to play, or requiring more effort, because the pianist "gets" less for what they "give."

 

Lưu ý rằng định nghĩa về trọng lượng cảm ứng ở trên không đề cập đến lượng hoặc bất kỳ âm thanh nào được tạo ra cho một áp lực cụ thể lên phím. Loại phép đo trọng lượng cảm ứng này chỉ đo áp suất tối thiểu cần thiết để phím đi xuống. Tuy nhiên, đây là một điểm khởi đầu rất hữu ích, được gọi là trọng lượng cảm ứng tĩnh. Trọng lượng cảm ứng động, hoặc lực nén thực tế cần thiết trong các điều kiện chơi khác nhau, khó đo hơn, vì nó tính đến nhiều yếu tố bổ sung có xu hướng làm phức tạp sự cân bằng: cường độ to, nhỏ của đàn piano khi được chơi, tốc độ của một số nốt nhạc hoặc chơi lặp nốt, bàn đạp (pedal ngân) được duy trì đang ở trạng thái lên hay xuống tại thời điểm chơi, v.v.

Ngoài những rắc rối này còn có một điều nữa: cảm nhận của con người. Ví dụ: hai cây đàn piano tương tự có thể có cùng một trọng lượng cảm ứng tĩnh, nhưng một cây đàn có thể phát ra nhiều âm thanh hơn cây đàn kia với một lực nhấn phím nhất định, do độ đậm đặc của búa đàn khác nhau hoặc một số lý do khác. Nhạc cụ tạo ra ít âm lượng hơn thường được coi là khó chơi hơn hoặc đòi hỏi nhiều nỗ lực hơn bởi vì nghệ sĩ dương cầm "nhận được" ít hơn so với những gì họ "mong đợi".

 

****

 

Some historical background:

Pianos in general have grown progressively larger and more powerful over the past couple of centuries, with thicker and heavier strings under higher tension. As artists over the years have demanded instruments with more volume and power from piano makers (in order to be able to project to the extremes of large halls in which they were playing), larger and heavier hammers (and action parts) have been required to strike the strings with sufficient force to create that desirable "big tone." This, however, has created quite a few new problems for pianists, who now have to work harder to play these instruments.

 

Một số bối cảnh lịch sử:

Đàn piano nói chung đã phát triển ngày càng lớn hơn và mạnh mẽ hơn trong vài thế kỷ qua, với các dây dày hơn và nặng hơn khi chịu lực căng cao hơn. Khi các nghệ sĩ trong những năm qua đã yêu cầu các nhạc cụ có âm lượng và công suất lớn hơn từ các nhà sản xuất đàn piano (để có thể phát ra  cực điểm cho hội trường lớn mà họ đang chơi), các cây búa lớn hơn và nặng hơn (và các bộ phận máy) đã được yêu cầu đánh vào dây với một lực vừa đủ để tạo ra "âm thanh lớn" như mong muốn đó. Tuy nhiên, điều này đã tạo ra một số vấn đề mới cho các nghệ sĩ piano, những người giờ đây phải làm việc chăm chỉ hơn để chơi những nhạc cụ này.

 

****

In recent years certain piano makers have been manufacturing instruments with even heavier, denser hammers; and action centers (the pivots on which the hammer assemblies swing) that are pinned more tightly than was previously considered acceptable. The objective of moving in this direction was to achieve a yet fuller, more powerful tone, but at the same time, numerous reports have surfaced of pianists suffering debilitating muscle injuries after practicing or performing on these pianos.

 

Trong những năm gần đây, một số nhà sản xuất đàn piano đã sản xuất các nhạc cụ có búa nặng hơn, đậm đặc hơn; và các khớp, trục máy (các trục xoay mà các bộ phận xoay) được ghim chặt hơn mức được coi là có thể chấp nhận được trước đây. Mục tiêu của việc di chuyển theo hướng này là để đạt được âm sắc, nhưng đầy đủ hơn, mạnh mẽ hơn, đồng thời, nhiều báo cáo đã xuất hiện về các nghệ sĩ piano bị chấn thương cơ suy nhược sau khi luyện tập hoặc biểu diễn trên những cây đàn piano này.

 

****

Piano makers usually install lead weights in the keys (called keyleads) to counterbalance the weight of the hammers, particularly on grand pianos. If you look at the hammers on a piano (the felts that strike the strings) you will notice that hammers in the low bass are larger and heavier than those in the high treble, and that the hammer size and weight tapers, proportionally, as you go from one end of the keyboard to the other. More lead weights are usually needed in the lower registers where the hammers are larger, fewer in the higher registers where hammers are smaller.

 

Các nhà sản xuất đàn piano thường đặt trọng lượng chì trong các phím (được gọi là chì bàn phím) để đối trọng với trọng lượng của búa đàn, đặc biệt là trên những cây đại dương cầm. Nếu bạn nhìn vào những chiếc búa trên đàn piano (phần dạ, nỉ đập vào dây đàn), bạn sẽ nhận thấy rằng những chiếc búa ở âm trầm thấp lớn hơn và nặng hơn những chiếc búa ở âm bổng cao, và kích thước và trọng lượng búa cũng giảm dần theo tỷ lệ thuận khi bạn đi từ đầu này sang đầu kia của bàn phím. Thường cần nhiều trọng lượng chì hơn ở những khu vực âm thấp hơn, nơi búa lớn hơn; ít chì hơn trong những âm vực cao hơn, nơi búa nhỏ hơn.

 

****

(To see these lead weights, you can depress a key in the low bass register so that you can see the side of the neighboring key, e.g. the wood part of the key that is under the plastic or ivory keytop. Usually you will see a number of small round lead weights embedded in the side of the key. These are easier to see in the low bass, usually, because there are more of them per key in that register, but on many pianos you can actually see the keyleads on all the keys.)

 

(Để xem các trọng lượng chì này, bạn có thể nhấn một phím trong khu vực âm trầm để bạn có thể nhìn thấy mặt của phím lân cận, ví dụ như phần gỗ của phím nằm dưới mặt bàn phím bằng nhựa hoặc ngà voi. Thông thường, bạn sẽ thấy số lượng trọng lượng chì tròn nhỏ được đính vào bên cạnh của phím. Thông thường, chúng dễ nhìn thấy hơn ở âm trầm thấp, vì có nhiều trọng lượng trong số chúng hơn trên mỗi phím ở âm vực đó, nhưng trên nhiều cây đàn piano, bạn thực sự có thể nhìn thấy tất cả các phím đàn đều được gắn trọng lượng chì.)

 

****

In recent years, to compensate for the additional weight of even heavier and denser hammers, several piano makers have been installing additional lead weights in the keys. This alleviates the problem in one way, but aggravates it in another. Lead weights will indeed counterbalance a heavy hammer, but will also add inertia: actions with a large quantity of lead in the keys feel sluggish, especially when trying to play fast repeated notes, trills or in any other situation where the key has to move quickly.

 

To address this inertia problem that results from adding lead to the key, some European and Asian piano manufacturers, instead of using a large number of lead weights, use an additional spring in their actions (called a whippen auxiliary spring). This spring stores energy from the hammer's return, so that when a key is depressed, the spring, instead of key leads, helps the key to go down against the hammer's weight. The drawback to this type of system is that unless it is well-designed and kept in a state of good adjustment, repetition ( the action's ability to quickly repeat notes) can be adversely affected since the spring resists the return of the key (or hammer) to its rest position.

 

Trong những năm gần đây, để bù đắp cho trọng lượng của những chiếc búa nặng hơn và dày đặc hơn, một số nhà sản xuất đàn piano đã lắp thêm trọng lượng chì vào các phím. Điều này làm giảm bớt vấn đề theo cách này, nhưng lại làm trầm trọng thêm vấn đề theo cách khác. Trọng lượng chì thực sự sẽ đối trọng với một chiếc búa nặng, nhưng cũng sẽ tạo thêm quán tính: máy đàn với một lượng lớn chì trong các phím sẽ thấy chậm chạp, đặc biệt khi cố gắng chơi các nốt lặp lại, chơi nhanh trên cùng một nốt hoặc trong bất kỳ tình huống nào khác mà phím phải di chuyển nhanh.

 

Để giải quyết vấn đề quán tính này do việc thêm chì vào phím, một số nhà sản xuất đàn piano Châu Âu và Châu Á, thay vì sử dụng một số lượng lớn các quả nặng chì, họ sử dụng thêm một lò xo (gọi là lò xo phụ trợ lực). Lò xo này tích trữ năng lượng từ lực tác động trở lại của chiếc búa, do đó khi một phím bị nhấn chìm xuống, lò xo, thay vì trọng lượng chì, sẽ giúp phím đi xuống chống lại trọng lượng của chiếc búa. Hạn chế của loại hệ thống này là (trừ khi nó được thiết kế tốt và giữ ở trạng thái điều chỉnh tốt) việc lặp lại (khả năng lặp lại các nốt nhanh chóng của máy) có thể bị ảnh hưởng bất lợi vì lò xo chống lại sự quay trở lại của phím (hoặc búa) đến vị trí nghỉ của nó.

 

****

Some fine quality vintage German pianos I have worked on have neither whippen auxiliary springs nor much (if any) lead weighting in the keys. The owners of such instruments usually are very pleased with the touch, and say they definitely prefer the touch of their pianos to that of new high quality instruments that do use a considerable number of lead weights in each key.

 

Một số cây đàn piano Đức cổ điển chất lượng tốt mà tôi đã từng làm việc không có lò xo phụ trợ cũng như không có nhiều (nếu có) trọng lượng chì trong các phím. Chủ sở hữu của những nhạc cụ như vậy thường rất hài lòng với cảm ứng và nói rằng họ chắc chắn thích cảm ứng của đàn piano của họ hơn là của những nhạc cụ chất lượng cao mới sử dụng một số lượng chì đáng kể trong mỗi phím.

 

****

A further contributing factor is that many brands of U.S., Asian and European pianos arrive new on the showroom floor with relatively "soft" hammers, as it is assumed that the felt will pack down where the hammers strike the strings, and become "work hardened," with playing. The result of the felt becoming compressed in this fashion is that the piano's tone gradually becomes louder and brighter over time. If the sound is going to get brighter, the reasoning goes, then it's better to start with a fairly soft hammer, as a tone that is a little on the mellower side seems to be more acceptable to most people than one that is a little too bright.

 

Một yếu tố góp phần nữa là nhiều thương hiệu đàn piano của Mỹ, châu Á và châu Âu mới xuất hiện trên sàn trưng bày với những chiếc búa tương đối "mềm", vì người ta cho rằng lớp nỉ sẽ nén xuống chỗ búa đập vào dây, và trở nên "bị làm cứng lại" trong quá trình chơi. Kết quả của việc nỉ bị nén theo kiểu này là âm thanh của đàn piano dần trở nên to hơn và sáng hơn theo thời gian. Nếu âm thanh trở nên sáng hơn, nếu lý lẽ trôi chảy, thì tốt hơn nên bắt đầu bằng một cái búa khá mềm, vì âm điệu có vẻ nhẹ hơn một chút dường như dễ chấp nhận hơn đối với hầu hết mọi người so với âm thanh hơi sáng.

 

****

However, the manufacturers seem to have overcompensated in many cases; pianists often complain that they can't get any tone out of the piano: the hammers, they say, are like "cotton balls" and they must overexert themselves to get any sound at all. Hammers do indeed "wear harden," or "break in" somewhat with time, but often not as much as is anticipated, and much of the time nowadays the piano technician has to help the 'breaking in' process along with a generous amount of dope or lacquer on the hammers. (Doing this however, is frowned on in some parts of the technical community: many piano technicians feel it is better to have a properly made hammer to begin with, and that the use of lacquer or other chemicals as a stiffening agent, after the fact, may make the piano's tone brighter, but ultimately robs the instrument of important expressive capabilities.)

 

Tuy nhiên, các nhà sản xuất dường như đã bù đắp quá mức trong nhiều trường hợp; các nghệ sĩ piano thường phàn nàn rằng họ không thể "thoát ra" bất kỳ âm sắc nào từ cây đàn piano: họ nói, những chiếc búa giống như những "cục bông" và họ phải cố gắng quá sức để có được bất kỳ âm thanh nào. Búa thực sự "trở nên cứng" hoặc "âm thanh vỡ ra" đôi chút theo thời gian, nhưng thường không nhiều như dự đoán, và phần lớn, kỹ thuật viên piano phải giúp quá trình 'vỡ tiếng' cùng với một lượng lớn phụ gia, dung dịch làm cứng (có thể hòa tan với cồn) trên búa. 

 

Tuy nhiên, việc làm này bị phản đối trong một số bộ phận của cộng đồng kỹ thuật: nhiều kỹ thuật viên đàn piano cảm thấy tốt hơn là nên có một chiếc búa được làm đúng cách để bắt đầu, và thực tế là sử chất hòa tan hoặc các hóa chất khác làm chất làm cứng, có thể làm cho âm sắc của piano sáng hơn, nhưng cuối cùng lại lấy đi các khả năng biểu đạt quan trọng của nhạc cụ.

 

****

Japanese piano makers, in the past 20 or 30 years, have gained substantial ground over the U.S. manufacturers in the marketplace, because the Japanese pianos seem to arrive on the showroom floor better prepared: Hammers are sufficiently hardened to create a pleasing tone without inordinate effort, and actions are not so stiff that it is a chore rather than a pleasure to play the pianos.

 

Các nhà sản xuất đàn piano Nhật Bản, trong 20 hoặc 30 năm qua, đã có được vị thế đáng kể so với các nhà sản xuất Mỹ trên thị trường, bởi vì những cây đàn piano Nhật Bản dường như được chuẩn bị tốt hơn trên sàn trưng bày: búa đủ cứng để tạo ra âm thanh dễ chịu mà không cần nỗ lực đặc biệt, và hoạt động của máy đàn không quá cứng nên việc chơi đàn piano giống như là công việc nhẹ nhàng, bình thường hơn là một thú vui.

 

****

In 1891, the House of Steinway brought the the famous Polish pianist Paderewski to America to show off his playing (and their pianos). In Paderewski's memoirs, he mentions having problems with the Steinway piano because he was accustomed to playing European pianos, which had fairly light actions. Compared to those European pianos, the Steinway had a very heavy touch. Of course, the Steinway piano also had heavier strings under higher tension than the European instruments, and was capable of a more powerful tone. But Paderewski found the Steinway action almost intolerable, because of the amount of effort required to play it. The problem was ultimately solved by Steinway providing Paderewski pianos with actions specially "lightened" or adjusted to his preferences.

 

Năm 1891, House of Steinway đưa nghệ sĩ piano nổi tiếng người Ba Lan Paderewski đến Mỹ để trình diễn cách chơi của ông (và chơi trên những cây đàn piano của họ). Trong hồi ký của Paderewski, ông đề cập đến việc gặp vấn đề với những cây đàn piano Steinway vì ông đã quen chơi những cây đàn piano châu Âu, vốn có nhữngc cái máy hoạt động khá nhẹ nhàng. So với những cây đàn piano châu Âu đó, Steinway có cảm giác rất nặng. Tất nhiên, đàn piano Steinway cũng có dây nặng hơn khi chịu lực căng cao hơn so với các nhạc cụ châu Âu, và có khả năng tạo ra âm sắc mạnh mẽ hơn. Nhưng Paderewski nhận thấy máy của Steinway gần như không thể chấp nhận được, vì cần rất nhiều nỗ lực để thực hiện nó. Vấn đề cuối cùng đã được giải quyết bằng cách Steinway cung cấp cho đàn piano Paderewski những chiếc piano đặc biệt được "làm nhẹ" hoặc điều chỉnh theo sở thích của anh ấy.

 

****

Incidentally, this "customizing" has been Steinway's procedure, and that of other makers of high quality pianos, for accommodating a number of top-flight pianists over the years. The bulk of the pianos that go out to the dealers for general consumption, of course, do not get this special treatment, as it is not ultimately known who will be playing them, and it is assumed that adjustments or corrections will be made if the action is not agreeable. However, as much of this "final prep" is today left up to the dealer, and as he must pay out of his own pocket, in most cases, to have it done, it often gets neglected, especially if the customer isn't knowledgeable about what to expect from the piano, or persistent in requesting adjustments.

 

Tình cờ, việc "tùy chỉnh" này là quy trình của Steinway và của các nhà sản xuất đàn piano chất lượng cao khác, để đáp ứng nhu cầu của một số nghệ sĩ piano hàng đầu trong những năm qua. Tất nhiên, phần lớn các cây đàn piano được chuyển đến các đại lý để tiêu thụ thông thường không nhận được sự đối xử đặc biệt này, vì cuối cùng người ta vẫn chưa biết ai sẽ chơi chúng và người ta cho rằng việc điều chỉnh hoặc sửa chữa sẽ được thực hiện nếu máy đàn không được chấp nhận (bởi khách hàng). Tuy nhiên, phần lớn "chuẩn bị cuối cùng" này ngày nay được giao cho đại lý và vì đại lý phải tự bỏ tiền túi ra. Trong hầu hết các trường hợp, để hoàn thành nó, nó thường bị bỏ qua, đặc biệt nếu khách hàng không am hiểu về những gì mong đợi từ cây đàn piano hoặc kiên trì yêu cầu đại lý điều chỉnh.

 

****

Realistically speaking, it would be prohibitively expensive for a piano manufacturer to spend all the extra time devoted to the artists' instruments on a piano that was not intended for such critical use, or where the person ultimately buying the piano may not appreciate or even notice all the additional effort and expense. To do so would probably require that high quality pianos cost two to three times what they do now, and they are already pretty expensive. The problem arises, though, when pianos arrive at customers' homes in a state of adjustment far below the acceptable standard. Most people who are not experienced pianists, and even some who are, are not familiar enough with what should be expected, to know when there is a problem. They may feel like something isn't quite right, but do not really know where to start, or how to describe the problem. And often, if the piano's touch is heavier or stiffer than is acceptable, or is inconsistent from note to note, they simply assume that that is the way the piano should be; after all, it's supposed to be a high quality piano, and the manufacturer supposedly knows what he is doing.

 

Nói một cách thực tế, sẽ rất tốn kém nếu một nhà sản xuất đàn piano dành tất cả thời gian dành cho các nhạc cụ của nghệ sĩ trên một cây đàn piano không nhằm mục đích sử dụng quan trọng như vậy, hoặc nơi mà người mua đàn piano cuối cùng có thể không đánh giá cao hoặc thậm chí không để ý tất cả các nỗ lực và chi phí bổ sung. Để làm được như vậy, có lẽ đòi hỏi những cây đàn piano chất lượng cao có giá gấp hai đến ba lần so với giá hiện tại và chúng đã khá đắt. Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh khi những cây đàn piano đến nhà khách hàng trong tình trạng điều chỉnh thấp hơn nhiều so với tiêu chuẩn có thể chấp nhận được. Hầu hết những người không phải là nghệ sĩ piano có kinh nghiệm, và thậm chí một số người, không đủ quen thuộc với những gì cần được mong đợi, để biết khi có vấn đề. Họ có thể cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng thực sự không biết bắt đầu từ đâu hoặc làm thế nào để mô tả vấn đề. Và thường, nếu cảm ứng của đàn piano nặng hơn hoặc cứng hơn mức có thể chấp nhận được, hoặc không nhất quán từ nốt này sang nốt khác, họ chỉ đơn giản cho rằng đó là cách của đàn piano; xét cho cùng, nó phải là một cây đàn piano chất lượng cao, và nhà sản xuất được cho là biết những gì anh ta đang làm.

 

****

This problem is not completely the fault of the manufacturer. Even if a manufacturer is able to put the piano in top condition at the factory, different environments to which the piano will be shipped, the settling of new felts, and the shrinking or swelling of new wood will inevitably undo much careful factory adjustment and regulation. It is anticipated that most new pianos will need re-regulation within a year of being shipped to the dealer.

 

Sự cố này hoàn toàn không phải do lỗi của nhà sản xuất. Ngay cả khi một nhà sản xuất có thể đặt cây đàn piano trong tình trạng tốt nhất tại nhà máy, các môi trường khác nhau mà cây đàn piano sẽ được vận chuyển đến, sự "dàn xếp", lắng xuống của dạ, nỉ, sự co lại hoặc phồng lên của gỗ mới chắc chắn sẽ làm mất đi nhiều qui định và điều chỉnh cẩn thận của nhà máy. Người ta dự đoán rằng hầu hết các cây đàn piano mới sẽ cần được chỉnh lại trong vòng một năm kể từ khi được chuyển đến đại lý.

 

****

A certain segment of the piano teaching profession has, either inadvertantly or deliberately, contributed to the problem in several ways. Piano teachers, particularly, it seems, those specializing in training child prodigies and competition winners, have discovered that if their students practice on pianos with heavy actions, they get a better "workout" and develop more finger strength. These teachers will often choose or recommend a piano for their students that has a "stiff" action. Essentially, the piano here is being regarded as a weight training machine. There is indeed an element of truth to this point of view, but when carried to extremes can be abused: some teachers appear to believe that if a little resistance is good, then more is even better.

 

Một bộ phận nào đó của nghề dạy đàn piano, dù vô tình hay cố ý, đã góp phần gây ra vấn đề theo một số cách. Các giáo viên dạy piano, đặc biệt là những người chuyên đào tạo các thần đồng nhí và những người chiến thắng trong các cuộc thi, đã phát hiện ra rằng nếu học sinh của họ luyện tập trên đàn piano với các thao tác nặng, chúng sẽ "tập luyện" tốt hơn và phát triển nhiều sức mạnh của ngón tay hơn. Những giáo viên này thường sẽ chọn hoặc giới thiệu một cây đàn piano cho học sinh của họ có máy hoạt động "cứng". Về cơ bản, đàn piano ở đây được coi như một cỗ máy tập tạ. Thực sự có một yếu tố chân lý đối với quan điểm này, nhưng khi quá khích có thể bị lạm dụng: một số giáo viên có vẻ tin rằng nếu phản kháng một chút là tốt, thì nhiều hơn thậm chí còn tốt hơn.

 

****

It is true that students who do practice on "stiff" actions generally perform better than students who don't, (at least for the short term, before muscle injury often occurs). Especially if much of the time they are performing on Steinways and other big-name pianos that frequently have "heavy" or stiff actions, or heavy hammers, or tight centers, or a considerable amount of lead in the keys. It is true that it is easier to adjust to a light-actioned piano if you have been practicing on a stiff action, than to cope with a stiff one after practicing on a lighter action (as Paderewski unfortunately discovered). Since there is virtually no way to predict with any degree of certainty what kind of instrument a student might find himself performing on, and since touch presently varies so widely on pianos, teachers have pretty much resigned themselves to the notion that "the student must practice on an action stiff enough to allow them to cope with any instrument they might encounter." As there are some inordinately stiff and poorly adjusted instruments out there, one can see where this mentality inevitably leads: students being encouraged to practice on progressively heavier and heavier actions, and manufacturers actually requested, by teachers, to produce pianos with even stiffer actions. These particular teachers, in addition, have developed, and teach, piano techniques that favor "stiff"-actioned pianos, and with which their students often feel "out of their element" on light-actioned instruments.

 

Đúng là những sinh viên thực hành trên những máy đàn "cứng" thường hoạt động tốt hơn những sinh viên không thực hành, (ít nhất là trong thời gian ngắn, trước khi chấn thương cơ thường xảy ra). Đặc biệt, nếu phần lớn thời gian họ biểu diễn trên Steinways và những cây đàn piano tên tuổi khác thường có những thao tác "nặng" hoặc cứng, hoặc búa nặng, hoặc khớp, trục trung tâm chặt, hoặc một lượng chì đáng kể trong các phím. 

 

Đúng là việc nghệ sĩ tự điều chỉnh trên đàn piano có máy hoạt động nhẹ sẽ dễ dàng hơn nếu bạn ấy đang thực hành trên một cây đàn có máy hoạt động "cứng" (trước đó), hơn là để đối phó với một khó khăn sau khi thực hành với một hành động nhẹ hơn (như Paderewski không may đã phát hiện ra). Vì hầu như không có cách nào để dự đoán một cách chắc chắn về loại nhạc cụ nào mà học sinh có thể thấy mình biểu diễn trên đó và vì cảm ứng hiện nay rất khác nhau trên các cây đàn piano, nên các giáo viên đã khá cam chịu quan niệm rằng "học sinh phải luyện tập trên một hành động đủ cứng rắn để cho phép họ đối phó với bất kỳ công cụ nào mà họ có thể gặp phải. " Vì có một số nhạc cụ cứng và được điều chỉnh kém ở ngoài kia, người ta có thể thấy tâm lý này chắc chắn dẫn đến đâu: học sinh được khuyến khích thực hành các động tác nặng dần và nặng dần, và các nhà sản xuất đã thực sự yêu cầu giáo viên sản xuất những cây đàn piano có những khớp, "hoạt động" cứng, thậm chí còn khó hơn. Ngoài ra, những giáo viên đặc biệt này đã phát triển và giảng dạy các kỹ thuật piano thiên về những cây đàn piano có hoạt động "cứng", và với điều đó, học sinh của họ thường cảm thấy "lạc lõng" trên các nhạc cụ có máy hoạt động nhẹ.

 

****

The objective, unfortunately, is to win the piano competition, not protect the students' physiology. The sad truth is that several "stiff action" techniques currently being taught are inherently dangerous; teachers who advocate such techniques later wonder why so many of their students are experiencing muscle and tendon injuries. Yet to them, there often seems to be no alternative, given the current lack of uniformity of touchweight among pianos.

 

Mục tiêu, đáng tiếc, là để giành chiến thắng trong cuộc thi piano, không bảo vệ tâm sinh lý của học sinh. Sự thật đáng buồn là một số kỹ thuật "máy đàn cứng" hiện đang được dạy vốn rất nguy hiểm; những giáo viên ủng hộ các kỹ thuật như vậy sau đó tự hỏi tại sao rất nhiều học sinh của họ bị chấn thương cơ và gân. Tuy nhiên, đối với họ, dường như không có giải pháp thay thế nào, do sự thiếu đồng nhất về trọng lượng cảm ứng giữa các cây đàn piano hiện nay.

 

****

A complicating factor, though, is that it takes additional labor and expense for piano manufacturers to regulate piano actions to the proper touchweight, and keep them there for any length of time. New felt installed in the action can be expected to settle for several weeks or months after leaving the factory. Even though piano makers have begun to use "breaking in" machines to help compact new felts, pianos continue to go out of adjustment rapidly due to felt settling during the first year or two of use, and a piano out of adjustment is always more difficult to play. On top of this, action parts installed at the factory tend to be pinned together on the tight side in order to compensate for future wear; it is assumed that they will become freer with use. Many times, however, they don't loosen up, at least not without some help from the piano technician. Another difficulty, as previously stated, is that there no real way to predict where a particular piano will end up. Some locations have humid climates, others dry. Action parts will tend to bind more in humid environments due to swelling of wood and felt; dry climates tend to have the opposite effect. And, just like the tires on a car, piano hammers that are new have more "tread," (and thus weigh more) than used ones that have many "miles" on them and/or that have been reshaped several times. All these factors contribute to making a new piano action far heavier or stiffer than it needs to be.

 

Tuy nhiên, một yếu tố phức tạp là các nhà sản xuất đàn piano phải mất thêm nhân công và chi phí để điều chỉnh các hoạt động của đàn piano đến trọng lượng cảm ứng thích hợp và giữ chúng ở đó trong bất kỳ khoảng thời gian nào. Nỉ mới được lắp đặt trong máy đàn có thể được dự kiến ​​sẽ lắng, dàn xếp lại (settling) trong vài tuần hoặc vài tháng sau khi rời khỏi nhà máy. Mặc dù các nhà sản xuất đàn piano đã bắt đầu sử dụng máy "làm vỡ tiếng" để giúp làm gọn (dàn xếp) các bộ nỉ mới, nhưng các cây đàn piano vẫn tiếp tục mất sự điều chỉnh nhanh chóng do dạ, nỉ bị nén trong một hoặc hai năm đầu tiên sử dụng và việc điều chỉnh đàn piano luôn khó khăn hơn khi chơi. Trên hết, các bộ phận máy hoạt động được lắp đặt tại nhà máy có xu hướng được gắn chặt với nhau để bù đắp cho sự hao mòn trong tương lai; người ta cho rằng chúng sẽ trở nên lỏng hơn khi sử dụng. Tuy nhiên, nhiều khi chúng không nới lỏng, ít nhất là không có sự trợ giúp từ kỹ thuật viên piano. 

 

Một khó khăn khác, như đã nói trước đây, là không có cách thực sự nào để dự đoán vị trí (đặt để) cuối cùng của một cây đàn piano nào đó . Một số địa điểm có khí hậu ẩm ướt, những nơi khác hanh khô. Các bộ phận của máy đàn sẽ có xu hướng kết dính nhiều hơn trong môi trường ẩm ướt do sự trương nở của gỗ và nỉ; khí hậu hanh khô có xu hướng có tác động ngược lại. Và, giống như lốp xe ô tô, búa đàn piano mới có nhiều "gai lốp" hơn (và do đó nặng hơn) so với những chiếc đã qua sử dụng có nhiều "dặm" và / hoặc đã được định hình lại nhiều lần. Tất cả những yếu tố này góp phần làm cho một cây đàn piano mới hoạt động nặng hơn hoặc cứng hơn nhiều so với mức cần thiết.

 

****

If the touchweight on your piano is not what it should be, or what you desire, touchweight adjustments can be performed to make it the way you want. Before doing touchweight adjustments, however, checks should first be performed to ensure that the the piano has been properly regulated (i.e. each note on the piano has been adjusted to the proper factory settings) and that there are no problems with the action, such as parts rubbing against each other, or action centers (pivots or hinges) that are too tight.

Here are some simple tests you can perform to see whether your piano's touchweight is within proper limits.

 

Nếu trọng lượng cảm ứng trên đàn piano của bạn không đúng như mong muốn hoặc những gì bạn mong muốn, bạn có thể thực hiện các điều chỉnh trọng lượng cảm ứng để biến nó theo cách bạn muốn. Tuy nhiên, trước khi thực hiện điều chỉnh trọng lượng cảm ứng, trước tiên nên kiểm tra để đảm bảo rằng đàn piano đã được điều chỉnh đúng cách (nghĩa là mỗi nốt trên đàn piano đã được điều chỉnh về "cài đặt" gốc thích hợp) và không có vấn đề gì với máy đàn này, chẳng hạn như các bộ phận cọ xát với nhau, hoặc các khớp và trục trung tâm (trục hoặc bản lề) quá chặt.

Dưới đây là một số bài kiểm tra đơn giản mà bạn có thể thực hiện để xem liệu trọng lượng cảm ứng của đàn piano có nằm trong giới hạn thích hợp hay không.

 

****

How to measure Touchweight on your piano:

You dont need an expensive set of gram weights to measure your pianos touchweight. You can do it easily, and with as much accuracy, using common coins.

Touchweight measurements are extremely useful for a number of reasons. For example, a person may be concerned whether the touch of a piano is too light or too heavy, or whether it is even and consistent from note to note, or whether the piano is giving them a good enough workout to build muscle strength. Finding out a what a pianos actual touchweight readings are can also help pinpoint problems and conditions that may exist somewhere deep in that labyrinth of 6 to 10 thousand moving parts called the action.

 

Cách đo trọng lượng cảm ứng trên đàn piano của bạn:

Bạn không cần một bộ trọng lượng gram đắt tiền để đo trọng lượng cảm ứng của đàn piano. Bạn có thể làm điều đó một cách dễ dàng và với độ chính xác cao bằng cách sử dụng các đồng xu thông thường.

Các phép đo trọng lượng cảm ứng cực kỳ hữu ích vì một số lý do. Ví dụ, một người có thể lo lắng về việc cảm ứng của một cây đàn piano quá nhẹ hay quá nặng, liệu nó có đồng đều và nhất quán từ nốt này sang nốt khác hay không, hoặc liệu cây đàn piano có mang lại cho họ sự tập luyện đủ tốt để xây dựng sức mạnh cơ hay không. Việc tìm ra các chỉ số cảm ứng thực tế của một cây đàn piano cũng có thể giúp xác định các vấn đề mấu chốt và điều kiện có thể tồn tại ở đâu đó sâu trong mê cung gồm 6 đến 10 nghìn bộ phận chuyển động được gọi là máy đàn.

 

****

How to perform the test: Get a dozen or so nickels. Tape a stack of 6 or 8 together (30 or 40 grams) and use the rest individually (5 grams a piece) for fine adjustment, along with a couple of dimes (2.5 each). You can also use pennies, but the weight will vary according to the date minted (consult chart, above). Using different combinations of all the coins should enable you to measure differences as small as ½ gram. For most purposes, however, an accuracy of within 2 or 3 grams should be adequate.

 

Cách thực hiện việc kiểm tra độ nặng của phím: hãy lấy một tá đồng 5 xu (Mỹ). Dán một chồng 6 hoặc 8 lại với nhau (30 hoặc 40 gam) và sử dụng riêng phần còn lại (5 gam một xu) để tinh chỉnh, cùng với một vài đồng 10 xu Mỹ (2,5 gam cho mỗi một xu). Bạn cũng có thể sử dụng những đồng 1 xu, nhưng trọng lượng sẽ thay đổi theo ngày đúc (tham khảo biểu đồ ở trên). Sử dụng các kết hợp khác nhau của tất cả các đồng xu sẽ cho phép bạn đo lường sự khác biệt nhỏ nhất là ½ gam. Tuy nhiên, đối với hầu hết các mục đích, độ chính xác trong khoảng 2 hoặc 3 gam là ok.

 

****

Depress the right, or sustain pedal, and hold it down. Place about 50 grams worth of coins or weights on the end of the key. Do this carefully; dont inadvertently push down or you may get a false reading. With light rapping (see inset) the key should slowly start to go down. If it goes down too easily or quickly use fewer coins or weights. If it wont go down at all, or is really sluggish even with the thumping, use more. You are looking for a slow but steady downward motion. When youve found out just exactly how many coins it takes, add them all up and figure out the number of grams using the chart. Dont worry too much about getting it too exact the first few times. You will become more adept the more keys (and pianos) you test. The important thing is to use the same technique for each key (and piano). In other words, if you thump on one, thump on all of them, and with the same kind of thump.

 

Nhấn pedal ngân (bàn đạp) bên phải hoặc giữ nguyên pedal và giữ nó xuống. Đặt đồng xu hoặc trọng lượng khoảng 50 gam vào đầu cuối phím. Làm điều này một cách cẩn thận; không cố tình đẩy xuống, bạn có thể đọc sai kết quả. Khi đọc, đập nhẹ (xem phần đính kèm), phím sẽ bắt đầu đi xuống từ từ. Nếu nó đi xuống quá dễ dàng hoặc quá nhanh chóng, sử dụng ít xu hơn hoặc ít trọng lượng hơn. Nếu nó không đi xuống chút nào hoặc xuống thực sự chậm chạp, ngay cả khi có tiếng đập mạnh, hãy sử dụng nhiều xu hoặc nhiều trọng lượng hơn. Bạn đang muốn một chuyển động đi xuống chậm nhưng ổn định. Khi bạn đã biết chính xác cần bao nhiêu xu, hãy cộng tất cả chúng lại và tính ra số gam. Đừng lo lắng quá nhiều về việc lấy nó quá chính xác trong vài lần đầu tiên. Bạn sẽ trở nên thành thạo hơn khi kiểm tra nhiều phím hơn. Điều quan trọng là sử dụng cùng một kỹ thuật cho mỗi phím. Nói cách khác, nếu bạn đập mạnh vào một phím, hãy đập mạnh vào tất cả chúng, và cùng một kiểu đập 

(giải thích thêm của người dịch: đập cùng một kiểu, một lực giống nhau sẽ tạo ra chấn động như nhau để phím vượt qua ma sát)

 

****

A reading of 50 grams is about standard. Depending on the piano, however, it may be considerably more or less, anywhere from 30 to over 70 grams. Note that the key may not go all the way down. That's O.K. There are additional factors that come into play when the key is about halfway down, and we are not really concerned with them here.

 

Kết quả tiêu chuẩn là 50 gam. Tuy nhiên, tùy thuộc vào cây đàn piano, nó có thể nhiều hơn hoặc ít hơn đáng kể, từ 30 đến hơn 70 gam. Lưu ý rằng phím có thể không đi xuống hết. Vậy là được rồi. Có những yếu tố bổ sung phát huy tác dụng khi phím đang ở giữa chừng và chúng tôi không thực sự quan tâm đến chúng ở đây.

 

****

Actions measuring an average of below 45 grams per note would likely be considered "light." Actions that "weigh off" at 55 grams or above are generally considered either "stiff" or "heavy." (And sometimes a little of both.) Both excessively light or excessively heavy actions will be more difficult to control than a properly weighted action. Sometimes a single piano will exhibit both conditions: a touchweight that is too light on some keys and too heavy on others. Consistency is important: a difference of more than a couple of grams between neighboring keys can be felt by most pianists.

 

Máy đàn hoạt động (máy + phím) có trọng lượng trung bình dưới 45 gam trên mỗi nốt có thể được coi là "nhẹ". Những máy hoạt động "nặng hơn" từ 55 gam trở lên thường được coi là "cứng" hoặc "nặng". (và đôi khi là một chút của cả hai.). Cả hai hoạt động quá nhẹ hoặc quá nặng sẽ khó kiểm soát hơn một máy đàn (phím + máy) có trọng lượng phù hợp. Đôi khi, trong một cây đàn piano sẽ có cả hai hiện tượng: cảm ứng quá nhẹ trên một số phím và quá nặng đối với những phím khác. Tính nhất quán là rất quan trọng: hầu hết các nghệ sĩ piano đều có thể cảm nhận được sự khác biệt hơn vài gam giữa các phím lân cận.

 

****

Touchweight is usually measured with the sustain (or right) pedal depressed, to take the weight of the dampers out of the system. If you desire, you can also measure how much additional weight the damper system adds. (If you do, however, remember that the dampers do not come into play until the key is at about 1/2 of the way down, unless they are out of adjustment) But for now, keep your foot on the pedal.

You will need to test several keys to get a fairly good idea of where your pianos touchweight is, and, of course, the more keys you test, the more accurate your results will be. In our shop, we routinely weigh off every key for upweight (see below) as well as downweight. The two measurements are then used in formulas to help pinpoint problem areas.

 

Trọng lượng cảm ứng thường được đo bằng cách nhấn bàn đạp ngân vang (hoặc bàn đạp bên phải) để lấy trọng lượng của bộ bịt âm ra khỏi hệ thống. Nếu bạn muốn, bạn cũng có thể đo trọng lượng bổ sung của hệ thống bịt âm (Tuy nhiên, nếu bạn làm vậy, hãy nhớ rằng bộ bịt âm sẽ không phát huy tác dụng cho đến khi phím nằm ở khoảng 1/2 quãng đường đi xuống, trừ khi chúng bị mất điều chỉnh). Nhưng bây giờ, hãy giữ chân của bạn trên bàn đạp.

Bạn sẽ cần phải kiểm tra một số phím để biết được trọng lượng cảm ứng tổng thể của cây đàn piano của bạn và tất nhiên, bạn kiểm tra càng nhiều phím, kết quả của bạn sẽ càng chính xác. Trong cửa hàng của chúng tôi, chúng tôi thường xuyên kiểm tra trọng lương lên và trọng lượng xuống của từng phím đàn. Hai phép đo này được sử dụng trong các công thức để giúp xác định các khu vực có vấn đề.

 

****

Upweight is the amount of weight the key will lift back up from its depressed position. This measurement, along with the "downweight " measurement, can help us pinpoint touchweight problems, such as whether an action is sluggish because of binding parts (friction), or whether it's hard to play because some of the parts (like hammers) are too heavy.

With the key in it's "down" position, see how many grams you can place on it and still have it return to it's "up" position. (Keep the damper pedal depressed; if the weight of the dampers are helping the key to return you will get a false reading) Usually this measurement should be around 20 grams (or about 4 nickels).

Trọng lượng đi lên là lượng trọng lượng mà phím sẽ nâng trở lại từ vị trí lúc nó được ấn xuống. Phép đo này, cùng với phép đo "trọng lượng xuống", có thể giúp chúng tôi xác định các vấn đề về trọng lượng cảm ứng, chẳng hạn như liệu một số khớp hoạt động có chậm chạp do các bộ phận liên kết (ma sát) hay không hoặc có khó chơi do một số bộ phận (như búa) quá không nặng.

Với phím ở vị trí "xuống", hãy xem bạn có thể đặt bao nhiêu gam lên đó và để phím trở về vị trí "lên". (giữ bàn đạp bịt âm ở vị trí ấn xuống; nếu trọng lượng của bộ bịt âm giúp phím quay trở lại, bạn sẽ đọc sai kết quả). Thông thường, phép đo này nên vào khoảng 20 gam (hoặc khoảng 4 đồng 5 xu Mỹ).

 

****

If there were no friction, upweight and downweight readings would be virtually the same. The difference in the readings is due to friction in the moving parts. When you depress the key, you have to overcome both friction and the weight of the moving parts in order to lift the hammer. When you release the key, friction is still there, offering resistance now against the keys return. Friction isnt particular: it works in both direction. The weight of the hammer, on the other hand, wants to go in one direction only: down, toward gravity. These unique qualities of friction and weight allow us to separate the two. The difference between the upweight and the downweight can be therefore be regarded as a representation of the amount of friction in the action.

 

Nếu không có ma sát, kết quả đo trọng lượng đi lên và trọng lượng xuống sẽ gần như giống nhau. Sự khác biệt trong kết quả đọc là do ma sát trong các bộ phận chuyển động. Khi bạn nhấn phím, bạn phải thắng cả ma sát và trọng lượng của các bộ phận chuyển động để nâng búa lên. Khi bạn nhả phím, ma sát vẫn còn đó, giờ đây sẽ cung cấp lực cản chống lại các phím quay trở lại. Ma sát không phải là riêng biệt: nó hoạt động theo cả hai hướng. Mặt khác, trọng lượng của cái búa chỉ muốn đi theo một hướng: đi xuống, về phía trọng lực. Những chất lượng độc đáo của ma sát và trọng lượng cho phép chúng ta tách biệt hai phần này. Do đó, sự khác biệt giữa trọng lượng lên và trọng lượng xuống có thể được coi là đại diện của lực ma sát trong hoạt động của máy.

 

****

For now, it is not necessary to understand where all the friction comes from, but only that there are acceptable and unacceptable amounts, as far as the pianist is concerned. It is normal for a piano to have a certain amount of friction. Usually 20 to 30 grams difference between upweight and downweight readings is considered "normal."

In general, readings can be interpreted as follows: If the difference between upweight and downweight is high (i.e. more than 30g) there is probably excessive friction somewhere in the action: some parts are probably too tightly pinned or something is rubbing. If the difference between upweight and downweight is low (i.e. less than, say, 20) it probably means the friction is low: some parts may be loose or worn, or need repinning.

 

Bây giờ, không cần thiết phải hiểu tất cả các ma sát đến từ đâu, mà chỉ biết rằng có những mức chấp nhận được và không thể chấp nhận được, như chừng mực các nghệ sĩ piano quan tâm. Đàn piano có một độ ma sát nhất định là điều bình thường. Thông thường, chênh lệch từ 20 đến 30 gam giữa kết quả trọng lượng lên và trọng lượng xuống được coi là "bình thường".

Nói chung, các kết quả đọc được có thể được hiểu như sau: Nếu sự khác biệt giữa trọng lượng lên và trọng lượng xuống cao (tức là hơn 30g) thì có thể có ma sát quá mức ở đâu đó trong quá trình tác động: một số bộ phận có thể bị ghim quá chặt hoặc có vật gì đó đang cọ xát. Nếu sự khác biệt giữa trọng lượng lên và trọng lượng xuống thấp (tức là nhỏ hơn, chẳng hạn, 20) có thể có nghĩa là độ ma sát thấp: một số bộ phận có thể bị lỏng hoặc mòn hoặc cần chỉnh lại.

 

****

If downweight and upweight are both high (i.e. downweight over 50 and upweight over 20) it usually indicates there are some heavy parts in the action somewhere, (often the hammers). If downweight and upweight are both low (significantly under 50 and 20, respectively) it usually means the action parts are light: the hammers may have been replaced with new, undersized ones, or may simply have been filed many times. This latter condition is often found on older pianos, along with old, loose, worn pivots, accounting for their  light, effortless feel.

The following tables should help you see the relationships between upweight and downweight.

 

Nếu trọng lượng xuống và trọng lượng lên đều cao (tức là trọng lượng xuống trên 50 và trọng lượng lên trên 20) thì điều đó thường cho thấy có một số bộ phận nặng ở đâu đó trong máy (thường là búa). Nếu trọng lượng xuống và trọng lượng lên đều thấp (tương ứng dưới 50 và 20) thì điều đó thường có nghĩa là các bộ phận máy nhẹ: búa có thể đã được thay thế bằng búa mới, hoặc đơn giản là có thể đã được mài nhiều lần. Tình trạng sau thường thấy trên những cây đàn piano cũ hơn, cùng với các trục đàn cũ, lỏng lẻo, mòn, gây ra cảm giác nhẹ nhàng, không cần nỗ lực khi chơi.

 

****

 

The following tables should help you see the relationships between upweight and downweight:

 

Các bảng sau đây sẽ giúp bạn thấy những tương quan giữa trọng lượng lên và trọng lượng xuống:

 

 

 

And here is the same table, with some typical measurements plugged in. All numbers represent grams. For the purpose of this illustration, we will consider the following relatively standard touchweight to be "normal" : Downweight: 50g; Upweight: 20g; Sum: 70g; Difference: 30g.

Và đây là cùng một bảng, với một số phép đo thông thường được đính vào. Tất cả các con số đại diện cho gam. Với mục đích của hình minh họa này, chúng tôi sẽ coi trọng lượng cảm ứng tương đối tiêu chuẩn sau đây là "bình thường": Trọng lượng xuống: 50g; Trọng lượng lên: 20g; Tổng số: 70g; Khác biệt: 30g.

 

****

As you can see, there is a pretty direct correlation between the sum and the heaviness of the action parts; and also a direct correlation between the difference and the amount of friction.

These are not the only combinations. For example, you could have a situation where the Downweight and Upweight were both high, as in the first row of the table, but where the difference was also high (that is, compared to the manufacturers specifications). Say the downweight was 70 grams (considered high), and upweight was 30 (also considered high). The difference, 40, would indicate that the amount of friction was high as well.

Như bạn có thể thấy, có một mối tương quan khá trực tiếp giữa cái "tổng số" (nói đến ở ngay trên) và độ nặng của các bộ phận trong máy đàn; và cũng là mối tương quan trực tiếp giữa sự khác biệt và lượng ma sát.

Đây không phải là sự kết hợp duy nhất. Ví dụ: bạn có thể gặp trường hợp trọng lượng xuống và trọng lượng lên đều cao, như ở hàng đầu tiên của bảng, nhưng sự khác biệt cũng cao (nghĩa là so với thông số kỹ thuật của nhà sản xuất). Giả sử trọng lượng xuống là 70 gram (được coi là cao) và trọng lượng lên là 30 (cũng được coi là cao). Sự khác biệt, 40, sẽ chỉ ra rằng lượng ma sát cũng cao.

 

 

 

 

 

 

 

Follow us

HUY QUANG PIANO