Nạn nhân bão Haiyan sáng

ngày 8/11/2013 tại Philippine

 

Trái đất đang nóng lên, băng đang tan, nước biển sẽ dâng cao và sẽ nhấn chìm nhiều nơi. Sài Gòn sẽ ngập trong nước. Việt Nam sẽ là một trong những quốc gia bị ảnh hưởng nặng nhất bởi vấn đề môi trường.

Vấn đề nữa là con cái các bạn đang nói tiếng Việt, con tôi cũng vậy, chúng mang quốc tịch Việt nam. Việc di dân từ lâu đã không phải đơn giản vì sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ, thói quen của những đứa trẻ cũng như người lớn.

 

Vậy, chúng, con cái của chúng ta sẽ sống ở đâu cho an toàn?

 

Chuyện chính trị thì chắc chúng ta đã quá hiểu. Các ông già lẩm cẩm với học thuyết Marx dần sẽ về hưu, lớp trẻ Tây học sẽ thay thế họ, và một tư duy mới sẽ hình thành. Người ta sẽ lục sâu trong kho mãi mới tìm được quyển triết học Marx và không ai buồn đọc đến những chuyện lẩm cẩm của nó nữa.

Có lẽ chúng ta cũng không có gì là lạ khi nhận thấy đa số người Việt đều làm và nghĩ ngược lại với văn minh Âu - Mỹ.

Vì sao?

Xin đơn cử:  người ta đa đảng, ta có một Đảng; người ta khuyến khích sự khác biệt, ta thích giống nhau, nghĩ cùng một kiểu, ai nghĩ khác thì bảo chơi trội, dị biệt; người ta tư hữu thì ta tìm cách công hữu nên không ai muốn chịu trách nhiệm về của công; người ta theo kinh tế thị trường thì ta bảo họ là bóc lột, tư bản, đế quốc, ta xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, xây lâu đài ảo tưởng bằng cát; người ta theo lịch mặt trời, lịch dương, ta theo lịch mặt trăng, lịch âm; người ta sau khi chết đào sâu, chôn chặt, ta chết thì chôn tạm, mấy năm sau lại đào lên, rửa xác; người ta theo văn hóa Âu-Mỹ thì ta theo văn hóa Trung Quốc, Ấn Độ với Phật, Khổng, Lão; người ta theo Âu-Mỹ thì ta theo Liên Xô (cũ), theo Trung Quốc.

 

 

Đến tận ngày nay, tuy nước Nga đã thay đổi nhưng cứ khi nào Âu - Mỹ nói không thì ông Putin bảo có, Âu-Mỹ bảo đúng thì Putin bảo sai, họ bảo trắng thì lão bảo đen, họ bảo đất đen thì "lão" khẳng định là vàng lóng lánh ...

 

Để làm gì?

Thế mới là nước Nga, là..."cường quốc" (?!)

Thú thực, tôi không thích gã này lắm!

Nhưng Nhà nước ta lại tỏ ra rất thân thiết với "đồng chí" này.

 

Người ta vinh danh Thiên Chúa, hạ thấp vai trò của con người, giúp con người biết khiêm nhường từ lúc biết nhận thức, ta thì tôn cao vai trò con người và cho rằng "có sức người sỏi đá cũng thành cơm", dẫn đến ngạo mạn, hoang tưởng về khả năng của chính mình; người ta sợ người sống, ta sợ người chết; người ta sợ Thiên Chúa vì Chúa là Đấng dựng nên trời đất, có thể bảo vệ con người khỏi nanh vuốt của ma quỉ, của bóng đêm và thế lực đen tối; ta sợ ma, sợ quỉ, nhạo báng Thiên Chúa ...

 

Đến năm 2050, người Đan Mạch sẽ sử dụng 100% năng lượng mặt trời, năm 2022, người Đức sẽ từ bỏ hoàn toàn năng lượng hạt nhân, ta thì Thủ tướng đã ký kế hoạch đến năm 2030, ta sẽ có 14 lò hạt nhân ở Ninh Thuận, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên và Hà Tĩnh.

 

 

Biểu tượng coi sự đối lập là qui luật

   

 

Người ta coi lãnh đạo là một nghề; nhiều khi, ta coi lãnh đạo là thần thánh.

Chúng ta coi sự đối lập là qui luật khách quan - có hòa bình thì phải có chiến tranh, và ta tự cho chiến tranh là tất yếu nên hậu quả của nó thì ai cũng biết.

Chúng ta luôn tưởng rằng chơi trò ngược đời là hay và là qui luật phát triển của thết giới. Chúng ta không biết rằng như thế, chẳng khác gì chúng ta coi sự tồn tại của tên bệnh hoạn Hitler và thế chiến thứ II là sự tất yếu của lịch sử, và cũng giống vậy, việc đưa vào lò thiêu hàng triệu người Do Thái, và khoảng 60 triệu người bị chết và 90 triệu người tàn phế trong cuộc chiến này là tất yếu và cần thiết (?).

 

Vì sao?

Vì chúng ta lập luận rằng có hòa bình phải có chiến tranh, có đen thì có trắng, có ánh sáng thì có bóng tối, có tốt thì phải có xấu ...

Đã sao? Tất yếu phải như vậy ...

Kẻ xấu hay người tốt đều giống nhau, xấu hay tốt là những khái niệm tương đối - tốt cũng được, xấu cũng OK vì đó là qui luật khách quan, tất phải có.

Với cách lập luận này, tất cả các giá trị đều trở về không, chẳng có giá trị gì là chuẩn mực, con người cứ thoải mái buông thả làm điều ác. Mặc dù các chủ nghĩa, các loại triết học được phủ bên ngoài bằng những bộ cánh mỹ miều và mang nhiều cái tên hay ho, nhưng về bản chất, vấn đề không thay đổi.

 

Tôi ghét điều đó!

Và tôi cũng cho rằng mọi giá trị không thể về 0 vì bên cạnh không còn có 1. Số 1 khác hẳn, nó là một giá trị được đong đếm, một sự hiện diện vượt qua ranh giới của số 0, nó là "có" và cái kia là "không".

 

Tôi tin có Chúa, đôi khi cũng nghi ngờ nhưng về cơ bản, tôi tin. Tôi tin thì tôi học Kinh Thánh. Về Việt nam, để hòa nhập, tôi phải học Triết học Marx ở trường Đại Học. Các bạn trong lớp đa số không hiểu bản chất của vấn đề và cho rằng triết học Marx rất khó, tôi thì không.

Vì sao?

Trước khi ra nước ngoài, tôi cũng đã phải học triết học Marx ở trường đại học, tôi cũng đã giống như các bạn cùng lớp, tôi đã không hiểu gì.

Tôi đi sang châu Âu 10 năm, tôi tin rằng có Chúa và học Kinh thánh. Tôi cũng tin rằng mình hiểu kinh thánh. Hồi hương về Việt nam, tôi lại phải học triết học Marx, và lần này đối với tôi thật dễ vì tôi ngộ ra rằng triết học Marx nói ngược lại tất cả những gì Kinh thánh viết. Tôi cảm thấy đơn giản là vì tôi đã biết chúng ta hay nghĩ ngược, làm ngược, từ lối suy nghĩ đến hành động, chẳng có gì là lạ.

Và như thế, chúng ta rất dại, đã, đang và sẽ rất khổ.

Nếu không tin, bạn cứ tìm hiểu Kinh Thánh và cố gắng hiểu quyển sách này. Bạn sẽ thấy triết học Marx thật dễ hiểu vì nó luôn đối lập với Kinh Thánh, tìm mọi cách phủ nhận Kinh Thánh, Kinh Thánh là "kẻ thù số một" của Triết học Marx; có thể chúng ta tin triết học Marx vì chúng ta thích đối lập, chúng ta có vẻ thích đứng sang mảng đen của thế giới.

Và ở đâu đó trên thế gian này, người ta vẫn mang con người ra bắn chỉ vì họ sở hữu Thánh Kinh. Chúng ta không còn bắn những kẻ sở hữu Thánh Kinh nhưng chúng ta không mặn mà với họ.

Chúng ta đâu biết rằng tai họa của Chúa sẽ giáng xuống những kẻ bức hại con cái Chúa tùy theo mức độ mà họ ứng xử.

Việc đó rất khó tránh khỏi.

Nói về Kinh Thánh, wikipedia viết:

 - Nhiều nhà giáo dục thấy rằng Kinh thánh Ki-tô đã ăn rễ vững chắc vào văn hoá phương Tây đến nỗi "bất cứ ai, dù có niềm tin hay không, nếu không quen thuộc với các giá trị và giáo huấn của Kinh thánh sẽ trở nên dốt nát về văn hoá"(wikipedia)

 

Không thể phủ nhận, trong mỗi chúng ta đều có một mảng tối. Nó có thể dục vọng, sự tàn ác, lòng tham, sự ích kỷ...

Mảng tối đó ở trong mỗi chúng ta, nó như con quỉ nhiều khi điều khiển hành vi của chúng ta.

 

Kinh thánh viết: "Mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất vinh quang của Đức Chúa Trời (Thư Rô-ma 3:23).

 

Trong mỗi chúng ta đều có sự hiện hữu ma quỉ, mảng tối hay tội ác. Vấn đề là làm thế nào để dùng lòng tin vào Đức Chúa Trời, vào chân lý, vào sự hiện hữu "có" để đứng về phía ánh sáng. Ai cũng hiểu là bóng tối của ma quỉ là sự hiện hữu khách quan, nhưng chúng ta không thể làm ngơ, chúng ta không thể cho sự xấu xa là tất yếu, buông thả theo nó, chiều theo mọi dục vọng. 

Tôi cho rằng con người khác con vật ở chỗ biết dùng lòng tin đúng chỗ, tình yêu và lý trí để sống cho đúng với nghĩa làm người. 

 

Số 0 khác với số 1, bóng tối khác ánh sáng. Bóng tối có thể làm ánh sáng tối đi nhưng không thể che lấp ánh sáng. 

Trong tình yêu có hận thù nhưng đừng để hận thù che lấp tình yêu vì tình yêu là chân lý giống như ánh sáng khác bóng tối.


Lựa chọn của chúng ta là đứng về bên nào? 

 

Nếu chúng ta luôn chọn bóng tối thay cho ánh sáng, hận thù thay cho tình yêu, chiến tranh thay cho hòa bình, chọn ánh sáng giả của mặt trăng (mặt trăng là ánh sáng phản chiếu của mặt trời, bản thân mặt trăng không tỏa sáng) thay vì ánh sáng thật của mặt trời thì lẽ dĩ nhiên, khi chúng ta không còn trên cõi đời này nữa, chúng ta đã tự chọn địa ngục thay cho thiên đàng.

 

 

Biển NhaTrang

 

 

Biển quê hương thật đẹp. Trái đất này cũng đẹp, nhưng chúng ta đang tìm cách tự tiêu diệt chính mình. Việc nóng lên toàn cầu là điều cấp bách phải giải quyết nhưng hầu như chẳng mấy ai quan tâm. Người Mỹ vẫn tìm cách lấy thật nhiều tiền về cho mình, sản xuất nhiều vũ khí tối tân hơn nữa để thống trị thế giới. Rất nhiều người Trung Quốc luôn tìm cách tồn tại và chống lại người Mỹ. Bão Haiyan ở Philippin là chuyện của Philippin, thế giới có thể quan tâm ít nhiều, nhưng những cơn bão mạnh hơn lúc nào đó sẽ ập đến, trước là Philippin, kế sẽ là Việt Nam. Thế giới vẫn tham lam, không ai chịu từ bỏ quyền lợi và tỉnh ngộ, trái đất vẫn nóng lên, khí thải vẫn hàng ngày thải ra, rác vẫn tràn ngập.

 

Cũng như hàng tỉ người trên hành tinh này, tôi vẫn phải sống, phải ăn, phải thải, nhưng hãy thải đúng chỗ, đừng ăn cơm bụi xong ném ngay chiếc hộp đựng cơm và túi nilon xuống dòng sông hay bãi biển. Chiếc hộp đó sẽ nổi lềnh phềnh, sẽ trôi dạt vào nơi nào đó trên hành tinh này.

Hàng trăm năm sau, khi ta chết đi, nó vẫn còn đó, đánh dấu vết bẩn mà ta đã để lại trên thế gian.

 

Ăn thì cứ ăn, nhưng đừng thải lung tung để khi chết đi, con cháu chúng ta sẽ phải dọn vết bẩn mà chúng ta đã bôi hoặc chúng có những bằng chứng để biết rằng ông cha chúng đã sống bẩn, sống ngược.

 

Tôi về Nha Trang, thăm lại giáo viên trường cũ. Bố anh đã già, thận đã hỏng, phải có một chiếc ống nhựa dẫn nước tiểu từ bọng đái ra ngoài. Cụ lúc tỉnh lúc lẫn. Lúc lẫn cụ không biết đau nhưng lúc tỉnh thì cụ rên. Ban ngày cụ ngủ, ban đêm cụ thức. Lúc tỉnh thì cụ đau, lúc lẫn thì đi lung tung trong nhà. Rồi một đêm, trong lúc lẫn, cụ mò dậy và ngã trong toilet, gãy xương tay, xương chân, chấn thương vùng đầu, máu mê be bét, cả nhà phát hoảng.

 

Từ đó, cụ nằm một chỗ, mê man, mọi thứ cũng tại chỗ và đó là đời người.

Tôi cầu nguyện cho cụ nếu sống thì cũng thanh thản và chết cũng thanh thản.

Hàng ngày, con cụ vẫn lau rửa, bón cơm, dọn vệ sinh cho cụ. Hình như cụ vẫn biết là mình đang sống (?). Thương cụ, con cụ vẫn hàng ngày làm bổn phận của mình.

Chặng đường của mỗi chúng ta trên cuộc đời này nói chung không dài, hơn kém nhau chẳng là mấy.

Vậy, mỗi người hãy tự nghĩ, sống cho sạch đất; và khi sống hay khi chết, có cơ hội được sống cùng ánh sáng của Chúa.

 

 

Nha Trang mùa thu năm 2013

Follow us

HUY QUANG PIANO